hỉ vì đam mê golf, Tony Parton, từng làm trong nhà tù liên bang Mỹ, dồn tiền bạc và công sức để hồi sinh sân Alpine Bay sau ba năm hoang phế. z1

Sau khi nghỉ hưu, Parton sống ở vùng nông thôn bang Alabama cùng địa phận Alpine Bay. Nhưng sân này lại thuộc diện “vùng sâu vùng xa”, nối với khu vực đô thị bằng một con đường hẻo lánh ngoằn ngoèo.

Ban đầu, chủ đầu tư dự án định làm Alpine Bay thành tổ hợp 36 hố, chia thành hai sân, kết hợp khu nghỉ dưỡng. Nhưng vì thiếu tiền, chỉ một sân đi vào hoạt động năm 1972 và không có resort nào. Nó cách thành phố Birmingham khoảng 70 km nhưng giới golf địa phương ít để mắt đến, chủ yếu do không tiện đi lại.

Alpine Bay có nhiều lợi thế cạnh tranh, khi theo chuẩn thi đấu quốc tế, phong cảnh đẹp, lại do huyền thoại Robert Trent Jones Sr thiết kế. Ông giữ vị trí kiến trúc sư trưởng dự án với sự hỗ trợ của con trai Rees. Về sau, Rees cũng lừng danh như bố, nhận nhiều giải thưởng chuyên ngành.

Kiến trúc sư Robert Trent Jones Jr. (trái) chụp ảnh lưu niệm cùng ông chủ mới của sân Alpine Bay Golf Club Tony Parton. Ảnh: Golfweek

Kiến trúc sư Robert Trent Jones Jr. (trái) chụp ảnh lưu niệm cùng ông chủ mới của sân Alpine Bay Golf Club Tony Parton. Ảnh: Golfweek

Dù vậy, Alpine Bay vẫn vắng khách, một phần vì vị trí, còn lại do yếu tài chính. Sau suy thoái kinh tế 2008, hàng trăm sân tại Mỹ đóng cửa, còn Alpine Bay cầm chừng thêm sáu năm rồi đóng cửa, vào 2014. Việc này là chuyện thường ở Alabama, thậm chí với giới golf.

Parton thích môn này, đã chơi tại Alpine Bay và không nỡ nhìn nó chết.

Một chiều hè 2016, ông cùng vợ – Jan đến đó tản bộ. Cả hai xúc động trước cảnh hoang tàn. “Chúng tôi lên green hố 8 và thấy sốc. Cỏ dại mọc đầy, cao đến thắt lưng, còn cỏ green thì rụi hẳn”, Parton hồi tưởng trên Golfweek gần đây.

Vợ chồng ông cố nhổ bớt cỏ dại rồi ra về, sau đó trở lại liên tục vài hôm để đánh giá tàn tích. Trong một chuyến như thế, Parton nhận cuộc gọi từ Mark Calhoun, cũng là khách quen cũ ở Alpine Bay. “Mark hỏi tôi ở đâu. Tôi bảo ở Alpine”, ông kể.

Thế là Calhoun lập tức lên xe để gặp Parton, ngay lúc bạn mình đang cắt cỏ. Sau khi dọn dẹp sơ, họ nhận thấy sân còn hy vọng cứu vãn.

Lúc đó, Alpine Bay đã qua nhiều tháng rao bán trọn gói – sân, khu tập, hội quán – ở mức 144.000 USD. Parton liên hệ bên môi giới và ngỏ ý mua lại. Việc thương lượng mất vài tháng. Đến đầu 2017, Parton chốt hợp đồng sau khi gom đủ tiền riêng.

Một hố của sân Alpine. Ảnh: Golfweek

Một hố của sân Alpine. Ảnh: Golfweek

Mua được Alpine là một việc, Parton còn phải làm nó mở cửa trở lại. Chỉ vợ chồng ông thì không đủ sức và đã cạn vốn. Nhưng nhờ Calhoun giúp, Parton thu hút thêm vài nhà đầu tư rồi mở công ty sở hữu và vận hành với khả năng vay đến 520.000 USD.

Việc khôi phục mặt sân Alpine Bay mất năm tháng, làm việc cật lực. Đến hè 2017, nó chính thức hồi sinh và mở cửa trở lại với tên mới Alpine Bay Golf Club. Trong vòng một năm, nơi này thu hút được 60 hội viên, còn hiện tại đã gấp đôi số đó.

Và trong hai năm gần đây, công suất khai thác thường niên luôn đạt 15.000 vòng, giá thuê sân vào cuối tuần hoặc ngày lễ tối đa 46 USD mỗi vòng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *